Top 14 # Truyện Về Các Tướng Trong Liên Minh Huyền Thoại / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Trucbachconcert.com

Những Mẩu Truyện Ngắn Cực Hay Về Các Vị Tướng Liên Minh Huyền Thoại / 2023

Tiểu sử của Orianna là một trong những tiểu sử hay nhất mà Riot đã từng tạo ra. Câu truyện khá dài chứ không phải là một mẫu truyện vài dòng như những vị tướng khác, nhưng tin tôi đi, bạn sẽ không hối tiếc vì đã bỏ ra vài phút để đọc nó đâu. Nó là một thông điệp tuyệt vời về tình cha con và sự hi sinh, và sẽ làm bạn phải suy ngẫm khá lâu về số phận của các nhân vật đấy.

Đọc truyện tại Đây

Nếu bạn muốn một câu truyện có đánh nhau, đảo ngược thời gian một cách ảo diệu từ Ekko, thì tốt nhất là hãy quên nó đi. Dù nói về Ekko, một đấu sĩ, thích khách có lối chơi khá hổ báo, nhưng bạn sẽ không bắt gặp những phân cảnh đánh nhau trong này đâu!

“Đó là một ngày dài như cả tuần”

Đọc truyện tại Đây

Câu truyện là một trong những mẩu truyện cuối cùng của “Thủy Triều Rực Lửa”. Sau khi bị Miss Fortune trả thù, Gangplank đã trở thành một tên tàn tạ, mất một tay và lê lết đến điện thờ Nagakabouros của bà.

Dù là Người đại diện cho thần linh, nhưng câu truyện sẽ cho chúng ta thấy một phần rất “người” trong Illaoi. Bà vẫn có những cảm xúc đối với Gangplank, người bà đã từng yêu. Tim bà thót lên khi nghe tin thuyền của Gangplank nổ tung, ngực bà đau nhói khi nhìn thấy hình ảnh tàn tạ của hắn. Bà vẫn cảm thấy do dự, lo lắng khi phải Thử Thách Linh Hồn tên Thuyền Trưởng, vì biết rằng việc này nhiều khả năng sẽ giết chết hắn – dù bà đã làm việc này hàng trăm, hàng ngàn lần với những người khác.

“The Cycle of Life and Deaths continues… We will live, they will die”

Trở lại với câu truyện, nó nói về một chuyến đi của Nasus cùng với cậu bé “Người Thổi Sáo”, lang thang trên sa mạc. Họ bị bắt gặp và phải chiến đấu với một đám người do Xerath phái đến. Câu truyện khắc họa một hành trình cô độc của Nasus trong vài trăm năm kể từ khi đế chế Shurima sụp đổ, và cậu bé bé bí ẩn kia là ai?

Save the best for last

Hiện tại thì đây là câu truyện mà tôi yêu thích nhất trong tất cả những câu truyện được viết ra bởi Riot. Thật ra thì nó khá khó hiểu, chứa nhiều tầng ý nghĩa và bạn sẽ phải đọc nó vài lần đấy. Hơn nữa nó khá dài, mất đến khoảng hơn 10 phút để đọc hết. Kết thúc truyện cũng khá mơ hồ, gợi lại rất nhiều câu hỏi? Liệu Magga sống hay chết? Hay những mặt nạ cừu và sói mà cô ấy thấy mang ý nghĩa gì? Nó tùy thuộc vào trí tưởng tượng của chính bạn thôi!

Tin tôi đi, bạn sẽ không thoát khỏi cảm giác nổi da gà khi suy nghĩ về những tình tiết của câu truyện sau khi đọc xong đâu. Nếu bạn là fan của những câu truyện thiên hướng “creepy”, chắc hẳn bạn sẽ không muốn bỏ lỡ nó đâu.

Đọc Truyện Tiểu Sử Của Các Tướng Liên Minh Huyền Thoại / 2023

Hoàng tử Jarvan IV đến từ dòng dõi hoàng đế, và được tín nhiệm là người sẽ lãnh đạo Demacia trong tương lai. Được nuôi lớn để trở thành tượng đài của những đức tính vĩ đại nhất của Demacia, Jarvan IV thường gặp nhiều khó khăn với những kỳ vọng được người đời đặt lên mình. Trên chiến trường, anh dẫn đầu đoàn quân Demacia với dũng khí và can trường, tỏ rõ khả năng lãnh đạo nhân dân của anh.

Tuy rằng các bậc trị vì Demacia đều được chọn bởi một hội đồng những ứng viên danh dự, ba vị vua gần nhất đều đến từ một huyết thống. Là con trai duy nhất của Hoàng đế Jarvan III, Jarvan IV được nuôi dạy từ nhỏ để kế thừa truyền thống gia đình đó. Ý định này của gia đình được phản ánh từ mọi khía cạnh trong cuộc sống của Jarvan IV, từ trách vụ cao cả cho đến danh xưng của anh. Ngoài được giáo dục bởi những nhà hiền triết anh minh nhất về cách trị vì một quốc gia, Jarvan IV còn học binh pháp chiến trận.

Trong suốt quá trình rèn luyện chiến đấu của Jarvan, anh thường đấu tập với một chiến binh trẻ mang tên Garen, người đang chuẩn bị để trở thành vệ binh Crownguard cho nhà vua tiếp theo. Jarvan rất ngưỡng mộ sự kiên cường của Garen, và ngược lại với Garen là sự nhanh trí của hoàng tử. Bộ đôi này nhanh chóng trở nên không thể tách rời.

Khi Jarvan IV trưởng thành, cha của anh trao cho anh nghĩa vụ cao cả là một tướng quân trong quân đội Demacia. Tuy đã học binh pháp và chiến thuật, cũng như có thể đấu thắng thầy dạy kiếm của mình trên võ đài, Jarvan IV vẫn chưa bao giờ đích thân ra chiến tuyến, nói gì đến lấy đi một sinh mạng.

Quyết tâm chứng tỏ bản lĩnh bằng vinh quang chiến trận, Jarvan IV dẫn quân đối đầu với cướp tộc Vuốt Đông, các bộ tộc nội chiến, và thậm chí một băng nhóm pháp sư nổi loạn. Tuy rất thành công khi lãnh đạo binh sĩ, Jarvan luôn thấy được bảo vệ bởi lính canh xung quanh mình, khiến anh không thể đóng góp cho cuộc chiến như một người lính được.

Khi quân Noxus cướp một vùng đất nông gần biên giới Demacia, Jarvan IV dẫn quân bảo vệ đất nước. Anh cùng binh lính của mình hành quân nhiều ngày khi Noxus tấn công. Tội ác của kẻ thù khiến Jarvan kinh hãi. Quân Noxus đã thiêu trụi các bản làng và hạ sát hàng trăm cư dân Demacia; chỉ còn một vài nhân chứng sống sót.

Các đội trưởng của anh khuyên Jarvan nên rút lui và kêu gọi tiếp viện. Nhưng làm sao hoàng tử Demacia, đứng trước những sinh linh đã nằm lại đó, có thể bỏ mặc những người sống sót cần cứu viện? Anh sẽ bảo vệ những người bị thương và đảm bảo rằng kẻ thù sẽ không toàn mạng thoát thân. Và cũng bởi vì, theo ý anh, một đoàn quân Demacia thứ hai sẽ không thể tiếp viện kịp thời để đối đầu với quân Noxus. Jarvan phải hành động ngay.

Jarvan chia quân lính thành hai nhóm, một ở lại chữa chạy cho dân thường bị thương, còn lại cùng anh chinh chiến. Họ phục kích quân Noxus trong đêm, nhưng giữa vòng chiến hỗn loạn, Jarvan bị lạc khỏi đoàn quân của mình. Anh chiến đấu dũng mãnh và hạ gục được vô số kẻ thù, nhưng cuối cùng cũng bị áp đảo. Quân Noxus bắt giữ Jarvan làm tù binh, với mục đích diễu hành anh trong xiềng xích qua Thành Bất Diệt cho đến khi tới Noxus.

Mỗi dặm đường rời xa khỏi Demacia trong những tuần bị bắt giữ này, Jarvan càng thấm nỗi nhục khiến cho nhiều binh sĩ Demacia phải bỏ mạng vì đã vội vã quyết định truy đuổi quân Noxus. Đau đớn vì mất mát, anh tin rằng anh không còn xứng đáng được đặt chân trở lại Demacia nữa, nói gì đến việc kế tục ngai vàng.

Vào một đêm vắng trăng, Garen cùng một toán quân gan dạ mang tên đội Tiên Phong Bất Khuất tấn công doanh trại Noxus. Tuy những chiến binh Demacia không thể đến được với hoàng tử, Jarvan vẫn kịp lợi dụng sự kiện đó để chiến đấu thoát thân. Một mũi tên Noxus găm vào sườn Jarvan trên đường chạy trốn, nhưng anh đã chịu đựng được và biến mất vào hoang dã.

Jarvan chạy không dừng bước cho đến khi anh gục ngã vào giữa đống cây đổ nát ẩn mình trong đó và cố gắng băng bó vết thương hết sức có thể. Cứ thế nhiều ngay trôi qua, lúc tỉnh lúc mê, Jarvan tin rằng thần chết đã đến gần kề. Trong cơn nửa tình nửa mê đó, Jarvan về sau có nhớ lại một cô gái da tím với đôi mắt rực lửa đã cứu anh về một ngôi làng Demacia hẻo lánh. Ở đó, anh được những thầy thuốc bản địa chăm sóc bằng lá thuốc cho đến khi khỏe lại.

Trong thời gian dưỡng sức, Jarvan cảm thấy sự yên bình tại khu làng nhỏ nơi đồi xa ngoài rìa Demacia này. Lần đầu tiên trong đời, những gánh nặng và áp lực từ nghĩa vụ hoàng gia của anh để anh tự do. Ngôi làng đã chào đón nống hậu một người lạ như anh, mang lại cho Jarvan cảm giác an bình hiếm có. Ngoài ra, Jarvan còn được biết rằng nhân vật da tím bí hiểm đã cứu anh có tên là Shyvana.

Sự bình an của cuộc sống làng mạc chưa được bao lâu với Jarvan thì một con rồng khủng khiếp tới tàn phá những khu vực xung quanh, thiêu rụi nhà cửa và đất trồng thành tro bụi. Jarvan biết rằng ngôi làng sẽ không sống sót được trước sự tấn công của rộng, vì thế, anh dẫn người dân đến một tòa thành gàn đó – Lâu Đài Wrenwall.

Đêm hôm đó, Jarvan bắt gặp Shyvana đang rời khỏi khu vực. Cô thú nhận dòng máu nửa rồng của mình, và con thú đang hoành hành kia không ai khác chính là mẹ cô, Yvva, với lòng căm ghét Shyvana như vết nhơ trong huyết tộc của mình. Yvva sẽ không dừng lại cho đến khi Shyvana nằm xuống. Như mọi thần dân Demacia khác, Jarvan được dạy rằng phải luôn nghi ngờ mọi sinh vật thần bí trên thế giới – nhưng anh tin vào lòng tốt và sức mạnh của Shyvana; và quyết tâm trả món nợ sinh mạng của mình cho cô. Chỉ có cách hợp sức, họ mới có thể đánh bại được kẻ thù đáng gờm như vậy.

Với hiểm họa rồng tấn công luôn chực chờ, Jarvan rèn luyện những người dân làng để cùng chiến đấu với các binh sĩ. Anh chọn một khu phế tích petricite cổ phía tây làm địa điểm giao chiến. Nơi đây từng là khu điện thờ cấp cao được xây vào thời đại biến động của Cuộc Chiến Cổ Ngữ; và giờ đây những phiến đá hóa giải phép thuật sẽ là tấm khiên tốt nhất của họ trước loài rồng. Anh còn lấy đá petricite làm đầu mũi tên cho họ, vì biết rằng chỉ có sự đồng lòng chuẩn bị kỹ càng nhất mới có thể cho họ một cơ hội hạ gục con quái thú.

Shyvana đứng giữa khu phế tích trong khi Jarvan và các binh sĩ ẩn mình xung quanh. Anh sững sờ nhìn Shyvana biến thân thành rồng, lửa phun kín trời như một lời thách thức đến với mẹ của cô. Những người dân làng phải lùi lại vì sợ hãi, nhưng Jarvan củng cố lòng dũng cảm của họ, nhắc lại rằng Shyvana sẽ giúp họ tiêu diệt kẻ thù.

Chỉ sau một chốc, một hình bóng thậm chí còn kinh khủng hơn che phủ bầu trời – Yvva, rồng khổng lồ, đã hạ cánh. Theo lệnh Jarvan, hàng chục mũi tên kháng ma thạch từ tay cung những binh sĩ găm vào lưng con rồng, mỗi mũi tên lấy đi một chút sức mạnh của nó. Từng đợt lửa cháy bỏng được phun ra mỗi khi Yvva quằn quại vì đau đớn. Áo giáp cũng những binh sĩ tuy cũng cháy đen, nhưng những mũi tên vẫn được bắn ra không ngừng nghỉ, cùng với không gian chật hẹp của khu phế tích khiến con rồng không thể cất cánh.

Sức mạnh long trời lở đất khi Shyvana và mẹ cô đụng độ khiến Jarvan lặng người. Đôi quái thú khổng lồ giao chiến trong mịt mù cho đến khi Jarvan chẳng thế phân biệt nổi ai là ai, khiến anh phải lệnh cho cung thủ ngừng bắn, sợ rằng những mũi tên sẽ đả thương bạn mình. Tim anh thắt lại khi thấy Shyvana biến trở về dạng người, máu chảy thành dòng từ cổ. Nhưng, mắt vẫn không hề rời mắt mẹ, Shyvana tước lấy trái tim nóng bỏng của mẹ cô từ lồng ngực với bộ vuốt rực lửa.

Kẻ thù đã bị tiêu diệt, Jarvan IV cuối cùng cũng cảm thấy xứng đáng được trở về quê hương. Anh hiểu ra rằng những giá trị đích thực của người Demacia không chỉ nằm ở vinh quang chiến thắng, mà còn ở việc sát cánh bên nhau chiến đấu, bất kể khác biệt. Để thưởng cho dũng khí của Shyvana, anh hứa rằng cô sẽ luôn có thể coi nơi đây là nhà của cô. Thế nhưng cả hai người đều biết rằng vương quốc Demacia sẽ luôn nghi ngờ bản chất của ma thuật, vì vậy Shyvana thề sẽ không để lộ nguyên hình chừng nào cô còn chiến đấu bên cạnh Jarvan. Họ cùng nhau trở về thủ đô, đầu của rồng Yvva được kéo theo sau.

Tuy hầu hết mọi người đều vui mừng khi thấy hoàng tử của họ trở về an toàn, những người khác nghi ngờ quyết định của Jarvan khi tuyển mộ Shyvana làm cận vệ, và mối nghi ngờ đó càng tăng lên khi biết anh không về thẳng thủ đô ngay sau khi thoát khỏi quân Noxus. Cho dù vua Jarvan III có nghĩ gì đi chăng nữa, bề ngoài ông vẫn chào mừng con trai trở về. Với nghĩa vụ hoàng gia được phục hồi, Jarvan thề sẽ giữ vững lý tưởng Demacia, bằng cách xây dựng một cường quốc coi trọng từng người dân và thống nhất tất cả trước bất kỳ thế lực thù địch nào.

Truyện Tiểu Sử Của Các Tướng Liên Minh Huyền Thoại Chương 18 / 2023

Tác giả: Tân Nháy Tn

Từng là một tội phạm trên các con phố hiểm ác của Zaun, Vi là một cô gái nóng tính, bốc đồng, đáng sợ, và không ưa gì những nhà cầm quyền cả. Trải qua một tuổi thơ đơn độc, bản năng sinh tồn của Vi được phát triển hoàn hảo cùng với máu hài hước rất “hung hãn” của cô. Cùng với những Cảnh Vệ của Piltover bảo vệ bình an trong thành phố, cô dùng đôi găng tay Hextech đầy sức mạnh của một để dễ dàng đập tan tường gạch cũng như mặt của bọn tội phạm.

Vi không còn nhớ nhiều về tuổi thơ của mình; và những gì còn đọng lại, Vi ước gì mình đã không nhớ. Lang thang cùng nhóm tội phạm Hầm Thấp, cô nhanh chóng học được cách sử dụng sự tinh ranh, cũng như nắm đấm của mình, để tồn tại. Độ trơ mặt cũng là một yếu tố quan trọng, và bất cứ ai đã từng gặp Vi đều biết cô là người có thể giải quyết vấn đề bằng cả lời nói lẫn nắm đấm. Thường thì, Vi chọn cách thứ hai.

Không một ai trong hội thời niên thiếu của Vi biết gì về cha mẹ của cô, hầu hết đều đơn giản cho rằng họ đã qua đời trong một tai nạn công xưởng, điều mà, đáng buồn thay, đã quá quen thuộc ở Zaun. Một vài người thì nhớ lờ mờ rằng Vi là một trong số những nhóc tì ở Nhà tình thương Hy vọng, một trại trẻ mồ côi dột nát nằm dưới những vách đá đầy hang động ở Zaun. Một kẻ thu gom đồ tai tiếng ở Zaun, trong những giây phút cuối đời, tự nhận đã tìm thấy Vi trong một cái nôi trôi dạt giữa đống đổ nát của một phòng thí nghiệm hóa học. Cuối cùng, Vi từ bỏ công cuộc tìm kiếm thông tin về cha mẹ, kết luận rằng đôi khi có những điều không nên được biết.

Những câu chuyện và tin đồn sớm vây quanh Vi với danh tiếng cô tạo nên trong số những băng đảng của thành phố. Với mái tóc hồng hoang dại đặc trưng, Vi sở hữu sự hiện diện độc nhất vô nhị trên những con phố của Zaun: khi thì chạy khỏi những người bán hàng giận dữ trong những sạp hàng lung linh ở Chợ Ranh Giới, khi thì rảo bước giữa khu bán hàng trên Đại lộ, hoặc ghé đi nhờ lên Piltover bằng những băng chuyền thủy lực Hextech. Bất cứ khi nào có những vụ ẩu đả hay những phi vụ lừa đảo, khả năng là Vi có mặt tại đó. Tuy mang danh tội phạm, nhưng Vi có một nguyên tắc nhất định, đó là không bao giờ cướp của người không thể mất những thứ cô lấy đi, và không bao giờ làm hại người không đáng bị hãm hại.

Càng lớn, cô nàng tội phạm vị thành niên này càng trở nên gan dạ và liều lĩnh, và thiết lập băng đảng của riêng mình. Ngổ ngáo và nóng tính, Vi vẫn ưa dùng nắm đấm hơi nhiều hơn cần thiết; tuy cô luôn là người đứng vững cuối cùng trong bất kỳ pha tranh chấp nào, mắt bầm tím và môi rách rời vẫn là những vết thương không thể tránh khỏi. Dần dần, Vi tìm được một người bạn, một chủ quán bar bên rìa Đại lộ, và người này đã có thể thuần hóa được lối sống bất cần của Vi. Ông củng cố nguyên tắc sống của Vi, dạy cô cách chiến đấu bài bản, cũng như cách để tận dụng tốt hơn cơn giận chỉ chực bùng nổ của cô.

Mặc dù có được sự chỉ bảo tận tình đó, băng đảng của Vi vẫn làm náo loạn khắp thành phố Zaun; và được giới quan chức Chem-Baron làm ngơ chỉ vì đôi khi họ có thể lợi dụng được đội tội phạm này. Vi giờ đây được biết tới là người có thể hoàn thành mọi công việc mà không cần hỏi nhiều. Tuy sống như tội phạm là thế, nhưng giờ đây lương tâm của Vi còn làm cô phiền muộn nhiều hơn, khi cô thấy được hậu quả của những điều cô và những băng đảng khác gây ra.

Giọt nước cuối cùng làm tràn ly là khi Vi làm việc cùng với một băng khác trong một phi vụ phá-cướp-và-chạy ở một xướng công nghệ hóa học bất ngờ tìm được một vỉa quặng nguyên liệu đáng tiền. Với thời điểm giao tiền mua quặng nghe trộm được từ các thợ mỏ, Vi thiết kế một kế hoạch để cướp đi số vàng này. Tuy vậy, kế hoạch này cần nhiều người hơn cô có, vì vậy, Vi buộc phải viện sự trợ giúp của băng Quỷ Rừng Công Xưởng. Phi vụ được thực hiện đúng kế hoạch cho đến khi trùm băng Quỷ Rừng dùng một người máy khai thác quặng để giết chết chủ xưởng bằng Găng Tay Nghiền Nát của nó. Người của hắn dồn công nhân xưởng vào trong hầm mỏ, đẩy người máy kia bị quá tải, và phá sập đường ra. Những hành động sát nhân và tàn phá này khiến Vi giận dữ. Lẽ ra phi vụ đã trót lọt, nhưng bọn thần kinh ngu xuẩn này đã phá hỏng hết cả!

Với phần vàng được chia cho chúng, băng Quỷ Rừng tẩu thoát, bỏ lại những người thợ mở bị kẹt dưới hầm, dần dần hết đi dưỡng khi. Vi không thể để mặc họ chết, cô nhanh chóng lấy và đeo đôi găng tay của người máy trước khi nó quá tải và tự hủy. Cơ chế ở cổ đôi găng tay máy này găm sâu vào cánh tay Vi, nhưng cô chịu đau vừa đủ để phá ra một lối thoát cho những người thợ mỏ trốn thoát khỏi cái chết cận kề.

Sau khi những người thợ mỏ được tự do, Vi và băng của mình rời khỏi xưởng với số vàng còn lại. Ngày hôm sau, Vi “viếng thăm” băng Quỷ Rừng. Vẫn với đôi găng tay máy đó, cô trừng trị toàn bộ băng đảng của chúng, và câu chuyện đó đến tận ngày hôm nay vẫn còn được những băng đảng ở Zaun kể lại trong run sợ. Phi vụ hầm mỏ ngày hôm đó là giọt nước cuối cùng làm tràn ly với Vi, và cô thề sẽ không bao giờ làm việc với những kẻ cô không tin tưởng hoàn toàn nữa. Vi giữ lại đôi Găng Tay Nghiền Nát, và chỉnh sửa nó để không bị đau đớn nữa mỗi khi cô dùng chúng để phá những két sắt tự xưng “không thể xuyên thủng”, mai phục những đoàn tùy tùng giàu có hay nhiều công nghệ, hay bất cứ thứ gì cô muốn lấy.

Vi biến mất khỏi Zaun trong quãng thời gian bước ngoặt, khi mâu thuẫn giữa hai thành phố lên đến đỉnh điểm. Tin đồn lang truyền trong nội bộ các băng đảng rằng Vi đã bị sát hại trong một vụ nổ lớn ở trung tâm thành phố, nhưng cũng có tin đồn rằng cô đã bỏ thành phố đi biệt xứ ở những vùng đất xa xôi. Sự thật cuối cùng cũng được hé lộ khi băng Sẹo Khát Máu Xưa, một băng đảng giết người tàn bạo đến tận Piltover, bị hạ gục bởi Cảnh sát trưởng Piltover và người cộng sự mới… Vi. Trùm băng đảng xưa kia của Zaun giờ đây bắt tay làm việc cùng với quản ngục Piltover, và cô đã được nâng cấp. Đôi găng tay cũ đã được thay bằng găng tay công nghệ Hextech thử nghiệm. Vi của ngày xưa trên phố Zaun, người ưa nắm đấm hơn giao tiếp, vẫn còn đó; nhưng cô đã trưởng thành và nhìn thấy được một kết cục tất yếu cho con đường cũ cô từng đi.

Truyện Tiểu Sử Của Các Tướng Liên Minh Huyền Thoại Chương 9 / 2023

Tác giả: Tân Nháy Tn

“Phá vỡ hàng ngũ của chúng và giẫm đạp lên chúngkhông thương tiếc. Nghiền nát những kẻ sống và tậnhưởng nỗi kinh hoàng của chúng.”

Hecarim là một gã khổng lồ giáp trụ đầy mình, là thủ lĩnh của một nhóm kỵ sĩ bóng ma chuyên săn lùng người sống của Quần Đảo Bóng Đêm. Một sự kết hợp gớm ghiếc giữa người và thú, bị nguyền rủa phải vĩnh viễn rong ruổi, Hecarim miệt mài giết chóc và hủy diệt linh hồn dưới móng sắt của mình.

Sinh ra trong một đế chế đã lụi tàn và bị quên lãng từ lâu, Hecarim là tùy tùng cho một đội hiệp sĩ huyền thoại được biết đến với cái tên Hội Sắt, một hội huynh đệ thề sẽ bảo vệ lãnh thổ của nhà vua. Ở đó, hắn chịu sự huấn luyện khắc nghiệt nhất mà người ta có thể tưởng tượng được, một chế độ trừng phạt đã rèn giũa hắn trở thành một chiến binh đáng sợ.

Khi Hecarim trưởng thành, hắn dễ dàng thông thạo mọi hình thức chiến đấu và chiến thuật. Hắn nhanh chóng vượt xa các đồng môn trong kỵ chiến, và Hiệp Sĩ Chỉ Huy của Hội Sắt đã thấy được sự vĩ đại bên trong con người trẻ tuổi này và công nhận hắn là một người kế thừa đầy tiềm năng. Nhưng nhiều năm trôi qua và Hecarim đã thắng hết trận này đến trận khác trên lưng con chiến mã hùng mạnh của hắn, ngài Chỉ Huy cuối cùng cũng nhận ra bóng tối đang lớn dần trong tâm trí người phụ tá của mình. Sự thèm khát của Hecarim đối với việc thảm sát và ham muốn vinh quang đến ám ảnh đã ăn mòn danh dự của hắn và ngài Chỉ Huy biết rằng vị hiệp sĩ trẻ này không bao giờ được phép trở thành thủ lĩnh của Hội Sắt. Trong phòng riêng, ông bảo Hecarim hắn sẽ không là người kế thừa của ông và dù nổi cơn thịnh nộ, viên phụ tá vẫn nuốt giận và quay lại với phận sự của mình.

Trong cuộc chiến sau đó của Hội, ngài Chỉ Huy bị kẻ thù bao vây và chia cắt khỏi đồng đội. Chỉ có Hecarim tới trợ giúp ông được, nhưng trong một giây phút hiềm thù, hắn đã quay đi và để mặc ngài Chỉ Huy chết. Trận chiến kết thúc, những hiệp sĩ sống sót, không hề biết tới việc Hecarim đã làm, quỳ trên mảnh đất đẫm máu và thề coi hắn là thủ lĩnh của họ.

Hecarim trở về kinh đô, và gặp Kalista, tướng lĩnh của nhà vua. Kalista nhận thấy tài năng hiếm có của hắn, và khi hoàng hậu bị sát thủ dùng dao tẩm độc làm bị thương, cô giao nhiệm vụ cho Hội Sắt bảo vệ cho nhà vua trong lúc mình đi tìm thuốc giải. Hecarim chấp nhận, nhưng bị bắt làm thứ hắn thấy là công việc của đầy tớ đã lại gieo mầm oán hận.

Hecarim ở lại bên nhà vua trong lúc ông phát điên vì buồn khổ. Bị hoang tưởng, nhà vua nổi giận với những ai tìm cách chia rẽ ông khỏi người vợ đang hấp hối và sai Hội Sắt đi đàn áp những ai bất đồng ý kiến trong vương quốc. Hecarim chỉ đạo Hội Sắt trong những vụ thanh trừng đẫm máu những kẻ bất mãn, và có tiếng xấu là một tên tay sai tàn nhẫn cho ý chỉ của nhà vua. Nhiều ngôi làng bị thiêu rụi và những kỵ sĩ của Hội Sắt giết hại hàng trăm người. Vương quốc chìm trong cảnh tăm tối, và khi hoàng hậu chết, Hecarim bịa đặt với nhà vua việc hắn đã khám phá ra sự thật đằng sau cái chết của hoàng hậu như thế nào nhằm tìm cách đạt được sự phê chuẩn để dẫn Hội Sắt tới những nước khác và giành được danh tiếng đáng sợ hơn nữa.Trước khi hắn xuất chinh, Kalista trở lại. Cô đã tìm thấy phương thuốc cho căn bệnh của hoàng hậu trên Đảo Thiêng huyền thoại, nhưng đã quá trễ để cứu bà. Ghê sợ trước tình trạng của vương quốc, Kalista từ chối chia sẻ những gì cô đã khám phá ra và bị tống giam. Hecarim nhìn thấy cơ hội để giành thêm sự tin cậy và đến phòng giam của Kalista. Hứa hẹn sẽ ngăn nhà vua thực hiện bất kỳ hành động thiếu suy nghĩ nào, Hecarim thuyết phục Kalista tiết lộ điều cô biết. Kalista miễn cưỡng đồng ý và dẫn hạm đội của nhà vua qua tấm màn huyền bí che chắn Đảo Thiêng khỏi ánh mắt người đời.

Hecarim dẫn vị vua tàn tạ tới trung tâm hòn đảo kỳ diệu, nơi ông gặp lính gác ở đó và yêu cầu họ giúp đỡ. Những người lính gác bày tỏ sự thông cảm, nhưng bảo nhà vua rằng việc cứu vợ ông nằm ngoài khả năng của họ. Nổi giận, nhà vua ra lệnh cho Kalista giết lính gác từng người một đến khi họ nhượng bộ. Kalista từ chối, đứng chắn giữa nhà vua và cư dân của đảo.

Nhưng khi hoàng hậu sống lại, bà trở thành một sinh vật đáng sợ phân hủy và đầy giòi bọ. Bà cầu xin được chết lần nữa. Ghê tởm trước điều mình đã làm với người vợ yêu quý, nhà vua dùng một phép thuật để chấm dứt sinh mạng của họ và gắn kết họ với nhau mãi mãi. Ông đã thành công, nhưng sức mạnh của thần chú vô tình được rất nhiều tạo vật ma thuật trên đảo tăng lên gấp bội.

Một cơn bão sương đen vây quanh nhà vua, lan ra khắp đảo và giết toàn bộ những gì nó chạm vào. Hecarim bỏ lại nhà vua với cái chết và dẫn Hội Sắt quay lại thuyền, tiêu diệt mọi thứ họ gặp trên đường trong khi linh hồn của những người bị màn sương đen giết hại sống dậy. Lần lượt từng hiệp sĩ bị biến thành xác sống đến khi chỉ còn lại Hecarim. Ma thuật không được kiểm soát ùa vào người hắn, khiến hắn và con chiến mã dung hợp thành một quái vật kinh tởm phản ánh sự đen tối trong tâm hồn hắn.

Thét lên giận dữ, con quái thú khổng lồ được biết đến với cái tên Bóng Ma Chiến Tranh được tạo ra sau một sự biến đổi đầy đau đớn, một quái vật của cuồng nộ và hận thù. Tội lỗi trước đây của hắn càng tăng thêm trong vùng xoáy của ma thuật hắc ám, đã cho ra đời một sinh vật vô cùng ác độc và có sức mạnh kinh hoàng.

Giờ Hecarim bị ràng buộc với Quần Đảo Bóng Đêm, tuần tra quanh bờ biển và giết mọi thứ đứng trước hắn – một sự chế giễu cho trách nhiệm ngày trước. Và khi Màn Sương Đen chạm đến bên Quần Đảo Bóng Đêm, hắn và toán quân ma quỷ của Hội Sắt cùng tàn sát người sống để tưởng nhớ vinh quang đã mất từ lâu.

KHÔNG AI SỐNG SÓTKHÔNG AI SỐNG SÓT

Từng đợt sóng lạnh lẽo đập vào bờ biển ảm đạm, nhuốm đỏ máu của những người Hecarim đã giết. Lũ phàm nhân hắn chưa giết đang hoảng loạn chạy trên bãi biển. Cơn mưa đen trút xuống đầu chúng và mây bão sục sôi trong trái tim đau buồn của hòn đảo. Hắn nghe thấy chúng hét gọi lẫn nhau. Những từ ngữ hỗn độn mà hắn chẳng nhận ra nổi, nhưng ý nghĩa của chúng rất rõ ràng; chúng thực sự nghĩ chúng có thể sống để đến được tàu. Quả thật, chúng cũng có chút kỹ năng. Di chuyển đồng đều, khiên gỗ đan vào nhau. Nhưng chúng là phàm nhân và Hecarim từ từ nhấm nháp mùi vị của nỗi sợ hãi.

Hắn chạy quanh chúng, len lỏi qua những tàn tích đổ nát và bị màn cát bụi bốc lên che khuất. Tiếng sấm vang vọng của vó ngựa đập vào đá đen. Nó ăn mòn sự can đảm của chúng. Hắn nhìn đám phàm nhân qua khe hở trên mũ giáp. Ánh sáng yếu ớt của những linh hồn bất hạnh đang lập lòe trong thân xác của chúng. Nó làm hắn ghê tởm cho dù hắn thèm khát nó.

“Không ai sống sót,” hắn nói.

Giọng hắn bị bóp nghẹt bởi cái mũ sắt khủng khiếp, giống như tiếng kẽo kẹt của một kẻ chết treo. Âm thanh đó xoáy vào thần kinh chúng như nhưng lưỡi dao rỉ sét. Hắn hít vào nỗi sợ của chúng và nở nụ cười khi thấy một người hạ khiên xuống và chạy về phía thuyền trong tuyệt vọng.

Hắn gầm lên khi phi nước đại lao ra khỏi những tàn tích phủ đầy cỏ dại, hạ thấp thanh đao móc và cảm thấy cơn phấn khích quen thuộc. Một ký ức thoáng qua, cưỡi ngựa dẫn đầu đoàn hiệp sĩ giáp bạc. Giành lấy vinh quang và danh dự. Ký ức đó nhạt dần khi người đàn ông cảm thấy cái lạnh lướt qua mình và ngoái lại nhìn.

“Làm ơn! Không!” anh ta hét lên.

Hecarim lướt qua anh ta nhanh như sấm chớp.

Lưỡi đao đen bóng run lên khi được nhuộm đỏ. Làn khói mong manh của linh hồn người đàn ông tìm cách bay đi, nhưng màn sương đang trong cơn đói sẽ không bị đánh lừa. Hecarim nhìn linh hồn đó xoắn vặn lại trong một phản ảnh đen tối của cuộc đời người đàn ông.

Hecarim lấy sức mạnh từ hòn đảo và biển nổi sóng khi một toán hiệp sĩ bóng đêm cuộn trong ánh sáng mờ mờ lao lên từ mặt nước. Nhốt mình bên trong bộ giáp sắt cổ xưa, chúng rút ra những thanh gươm đen chập chờn ánh hào quang của bóng tối. Hắn đáng ra biết những người này. Chúng đã và vẫn đang phục vụ hắn, nhưng hắn không nhớ gì về chúng cả. Hắn quay về phía lũ phàm nhân trên bãi biển. Hắn rời khỏi màn sương, khoái trá trước sự khiếp đảm của chúng khi lần đầu tiên chúng thấy rõ hắn.

Hình dạng khổng lồ gớm ghiếc của một vật lai giữa người và ngựa, một vị thần phá hoại bằng sắt thép. Bộ giáp của hắn tối đen và đầy những vết khắc mà hắn chỉ mơ hồ nhớ được ý nghĩa. Lửa cháy âm ỉ đằng sau tấm che mặt, linh hồn bên trong lạnh lẽo, chết chóc và căm thù sự sống.

Hecarim lồng lên khi những tia sét ngoằn ngoèo rạch ngang bầu trời. Hắn hạ đao xuống và dẫn đầu toán hiệp sĩ xung kích, hất tung những đám cát đẫm máu và những mảnh xương vụn trên đường hắn đi qua. Lũ phàm nhân gào thét và nâng khiên lên, nhưng đợt tấn công này là không thể ngăn cản. Hecarim xông vào đầu tiên, đó là quyền của thủ lĩnh, và cú va chạm nảy lửa khiến bức tường khiên vỡ ra thành từng mảnh. Người bị giẫm đạp thành một đống dưới gót sắt của hắn. Thanh đao tả xung hữu đột, mỗi cú đánh lại lấy đi một người. Đoàn hiệp sĩ ma nghiền nát mọi thứ trước mặt, tàn sát những người sống trong cơn cuồng nộ của móng đạp, giáo đâm và kiếm chém. Linh hồn của đám phàm nhân thoát khỏi thân thể dập nát, bị bẫy giữa sự sống và cái chết bởi ma thuật của Bóng Ma Chiến Tranh.

Linh hồn của người chết vây quanh Hecarim, nhìn vào kẻ đã sát hại họ và hắn thích thú trước niềm vui chiến trận dâng trào. Hắn bỏ qua những linh hồn đang than khóc. Hắn không quan tâm gì đến việc nô lệ chúng. Cứ để cái việc thấp kém đó cho tên Cai Ngục Xiềng Xích.

Tất cả những gì Hecarim quan tâm là giết chóc.